top of page

NHỊP ĐƠN

  • Oct 18, 2016
  • 9 min read

Chương I : Nhịp 2 / 4 - đơn

Nhóm chúng tôi gồm 4 người 2 cặp , 2 nam 2 nữ - 4 cuộc đời .

Bốn đứa chúng tôi là những đứa trẻ mồ côi lớn lên trong tu viện dòng thánh Phaolô. Chúng tôi được các souer chăm chút và nuôi lớn, từng miếng ăn giấc ngủ , từng nét chữ , từng lời ăn tiếng nói - chúng tôi đều được học. Chúng tôi được học hành và trưởng thành từ trong môi trường sống tràn đầy tình yêu thương của Chúa, trong bàn tay đức Chúa trời thiêng liêng , nơi trái tim người soi rọi trái tim chúng tôi .

Mỗi đứa một số phận một cuộc đời . Mỗi một hành trình và một chặng đường buồn vui khác nhau trong cuộc sống . Như mọi người vẫn hay nói cho số phận của chúng tôi là số phận bị ruồng bỏ , ruồng bỏ của gia đình , của tình thương và sự che chở cuả lòng mẹ . Nhưng không, chúng tôi đã được cứu rỗi bởi linh hồn và đôi tay của Chúa - nơi trái tim người luôn soi sáng trên con đường đi của chúng tôi và dẫn dắt chúng tôi đến ánh sáng thiêng liêng mà Chúa muốn chúng tôi hướng tới .Trong lòng chúng tôi có Chúa , lòng bao dung và tình yêu thương của Chúa . Chúng tôi đã sống và được nuôi dạy trong tình yêu thương của các mẹ bề trên - nơi người luôn yêu thương và che chở cho chúng tôi .

Chúng tôi luôn cười đùa với số phận của chính mình , cái số phận bị bỏ rơi đến thảm khốc. Một đứa bị dứt bỏ như giẻ rách trên dãy ghế nhà dòng , nơi xin tội với đức Chúa cha , nơi linh thiêng của tình yêu và sự bao dung nơi Chúa . Một đứa được nhặt nhạnh từ bên hông nhà thờ như một lời kêu cứu lòng bao dung, sự thương hại, chút xót thương nhân ái của tình người . Một đứa được trao đi như một đứa trẻ không cần thiết phải hiện diện trên cái cõi đời đầy nghiệt ngã này - vì nó là con gái và nó sinh ra như một thứ tội đồ của hôn nhân không chính thống , của một sự chà đạp tình yêu đến cùng cưc và sự chối bỏ một sinh mạng con người đang tìm nơi cứu rỗi . Một đứa , con út nhỏ , đứa con gái xinh xắn nhất trong bọn chúng tôi là một đứa bất hạnh nhất mà khi nhìn đến không ai lại có thể không thương nó. Nó bất hạnh vì nó thiếu đi , khiếm khuyết đi một phần cơ thể mà hiển nhiên những người bình thưởng và đáng yêu như nó phải có . Đó là đôi mắt . Thế giới đã không cho nó cái ánh nhìn tươi sáng , đầy màu sắc , sự cảm thụ từng đường nét sống động của thế giới xung quanh. Thế giới đã đem lại cho nó một màu đen tuyền đến đáng sợ và đầy tâm tối.

Nhưng nó vẫn sống , vẫn yêu thương và tràn đầy tình yêu với mọi người và với Chúa .Người luôn mang niềm tin và gieo vào lòng sự bao dung tha thứ cho những gì không may mắn mà cuộc đời gieo rắc vào trong từng nỗi đau của nó. Ánh sáng đối với nó là sự xa xỉ nhưng tình yêu đối với nó là vô tận .

............

Trên bàn tôi một bó hoa thạch thảo màu tím của ai đó vừa mới gửi .

Tò mò , tôi cầm lên xem, bên trong bó hoa có một tờ giấy nhỏ ghi :

"Tặng em ,người anh yêu !

Ký tên .

Yêu em "

Tôi là một trong đứa bé gái trong nhà thờ ngày ấy . Còn anh là thằng con trai được nhặt nhạnh từ bên hông nhà thờ. Chúng tôi là 2 trong 4 đứa được lớn lên và học hành tới nơi tới chốn .Chúng tôi được nhận nuôi. Bốn chúng tôi ly tán kể từ cái ngày 2 trong số 4 đứa chúng tôi được các gia đình nhận nuôi . Tôi may mắn và anh cũng là một trong những người may mắn đó .

Tôi 28 tuổi , anh 30 tuổi .

Tôi còn nhớ , khi đó tôi là người được nhận đầu tiên . Tôi 2 tuổi, anh 4 tuổi .Một gia đình tương đối hạnh phúc và viên mãn đã đến với tôi như Chúa giang đôi tay thương yêu tôi. Họ là một đôi vợ chồng hiếm muộn , lớn tuổi nhưng rất nhân hậu. Họ sống với nhau bằng tình yêu thương , bằng sự che chở lẫn nhau. Họ đến và tôi được may mắn trở thành một thành viên trong mái ấm của họ . Họ thích con gái , và vì họ không đủ điểu kiện để nuôi em tôi nên họ chọn tôi . Người có số phận may mắn hơn trong số 4 đứa và 2 trong số những đứa con gái trong nhóm tôi.

Tôi được thương yêu và được cho đi học . Tôi thành công .

Điều mà tôi còn nhớ trong tiềm thức của mình mà sợ căn dặn tôi :

"Con phải ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ mới của mình ,

Con phải chăm chỉ học hành và trở thành người có ích cho xã hội

Con là con của Chúa,

Chúa sẽ luôn giang đôi tay che chở cho chúng con .

Souer luôn yêu thương các con "

Tôi nhớ nụ hôn của souer vào đôi má ửng đỏ của tôi, đôi tay siết chặt ôm tôi vào

lòng.

Tôi khóc ré lên :

"Con không chịu ,

Con không đi đâu hết ,

Con ở với Soeur,

Soeur đừng đuổi con đi . Con chỉ muốn ở với souer thôi ơi souer "

Nước mắt cứ lăn dài trên má khóc ướt cả vạt áo ,vai áo tôi. Tôi là một con bé chỉ khúc khích xì mũi , ngọng ngịu câu được câu không khi nói. Tôi bám lấy váy áo của souer mà níu kéo cái khoản khắc chia ly, tình cảm thân thuộc mình còn được gần những người mình thương yêu .

Khóc nhiều lắm ,

Tôi còn nhớ lại cái cảm giác mình đã bật khóc như thế nào và tôi ...

Tôi lại khóc ,

.............

Tôi gặp lại anh ,người anh quen thuộc của tôi , người yêu của tôi hiện tại .

Khi ấy tôi 18 tuổi , anh 20 tuổi .

Bốp ...

Tiếng bạt tay của tôi vang lên trong khán phòng to lớn . Tôi đang trong một nhà hát lớn , tôi đang nghe trình diễn của một chương trình từ thiện nơi anh đang sinh hoạt .

Ngày ấy tôi chưa biết anh và chưa quen anh .

Tiếng bốp thật đau giáng vào mặt của một người đàn ông thật lớn vang dội trong khán phòng .Nơi những giai điệu đang vang lên , ngân vang những nốt thanh âm trầm bổng của phím Đô.

Anh ta với bộ mặt ửng đỏ trên má, mặt đâm đâm , tay nắm chặt lấy cổ tay phải cô gái, ghì chặt với ánh mắt lóe lên tia sáng đỏ ẩn chứa sự giận dữ .

Buông ! - Tôi thét lên .

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào âm thanh phát ra, sự thiếu tế nhị của nơi bắt nguồn từ tôi và anh ta.

Tôi đứng phắc dậy, chân đá vào hông chân , đầu gối anh ta thật mạnh. Liếc một cái , lật tay bẻ ngang để tháo khỏi xiềng xích gồng tay của anh ta .

Thật chặt , thật đau, sự bấu vính ghì sát tay tôi, kéo dằng cánh tay tôi lại . Tôi như cảm tưởng cánh tay tôi gãy rời với sự ghì néo cánh tay tôi.

Hất mạnh cánh tay vả vào mặt anh ta lần thứ hai. Tôi như thoát được cánh tay của mình khỏi anh ta vì phản ứng tránh né cú đánh theo chiều tay của tôi. Anh ta tháo lỏng cánh tay tôi ra khỏi vòng tay siết chặt của anh . Gạt tay , tôi đứng dậy với chiếc ví trên tay đi thẳng ra khỏi khán phòng mà không quan tâm đến việc dàn nhạc đã lặng im từ khi nào . Từ khi tôi có phản ứng la thét lên giữa không trung và trực diện mọi ánh mắt đều hướng về phía tôi.

Bước ra khỏi khán phòng , tay tôi vẫn còn đau ê ẩm . Tay phải rờ trên tay trái , những vết bầm, vết ửng đỏ cả bàn tay của một người đàn ông dán lên da thịt tôi .

Đau quá đi ! Chết tiệt .Gãy hết cánh tay .

Nhanh chân chạy nhanh đi về phía cổng chính, tôi lướt nhìn banner dàn nhạc , tiếc cho buổi hòa nhạc trình diễn tôi không thể tham gia . Tôi liếc nhìn những gương mặt hình ảnh trong banner, các thành viên đều rất trẻ , khá đẹp trai và năng động. Dường như họ là những người hiến dâng cuộc sống tuổi trẻ ,tình yêu với Chúa và cộng đồng .

Xem như mình cũng có quyên góp cho chương trình --- Tôi nghĩ bụng

Tôi nhanh chóng chạy tót ra cửa chính , đón chiếc xe ôm chạy về nhà . Sợ anh ta chạy theo và sợ anh ta giáng cho mình một trận đòn hoặc ít nhất là một trận kỳ kèo giữa tôi và anh ta.

Thật phiền phức --- Tôi nghĩ

Về tới nhà , tôi thấy anh ta chình ình trước cửa nhà . Anh chàng tôi vừa cho một bạt tay vào mặt khi nảy . ---- Tôi nghĩ cái tát đó chắc hẳn sẽ rất đau điếng .

Tôi cầm điện thoại lên và gọi . Tôi gọi cho má tôi .

Bước tới trước cổng .Tôi nghe thấy tiếng anh vang lên .

Em làm gì vậy ? --- Anh thét lên

Làm gì là làm gì ? ---- Tôi hỏi

Em là một người vô văn hóa ! --- Anh nói

Không ai thô bỉ , thô thiễn như anh ! ---- Tôi nói .

Tôi nghe thấy âm thanh mở cửa của má . Tôi biết mình có cứu viện và tôi chuẩn bị chuồng khỏi anh ta .

Nhanh chân tôi né anh ta để đến gần với cánh cửa , để khi cánh cửa mở ra , tôi có thể nhanh chân lấy thế thượng phong và xông vào nhà mà không sợ bị anh níu kéo hay giữ lại. Vì tôi biết anh đang giận và rất giận dữ với tôi. Ánh lửa trong đôi mắt anh làm tôi sợ và cách tốt nhất là tôi nên tránh né anh .Ít nhất là tại thời điểm hiện tại .

Cánh cửa mở ra , tôi nhanh chân nhảy vào phía sau cánh cửa .

Anh mệt rồi về đi .

Mai nói chuyện

Bye --- Tôi nói

Rầm ...

Cánh cửa đóng lại trước mặt anh ta .Mặc kệ anh ta có cảm thấy bị xúc phạm đến mức nào nhưng tôi vẫn làm .Bị một cái tát , 5 ngón tay tôi in lên trên mặt đầy phấn khích của anh , một cái hất trên cằm anh làm đau điếng , một cái rầm ngay trước mũi anh , không biết có trúng không thì không biết .Nhưng tôi nghĩ anh ta chắc hẳn đang rất giận dữ .Tôi giận anh chỉ đơn giản cái tôi của tôi bị xúc phạm, đó là một điều nặng nề nhất hiện tại .

"Không biết bỏ bao nhiêu tiền cho cái buổi hòa nhạc rẻ tiền này ? " --- Tiếng anh nói vang vọng trong tâm trí tôi .

Điều gì anh cho là rẻ tiền ?

Tôi rẻ tiền hay lời mời của tôi với anh là thứ rẻ tiền ?

Buổi hòa nhạc rẻ tiền hay anh là thứ rẻ tiền ?

Sao anh cứ nghĩ thứ gì cũng rẻ tiền ?

Mà thứ rẻ tiền được định nghĩa như thế nào trong phạm trù lý thuyết ? --- Tôi nghĩ

Tự dưng tôi cảm thấy rẻ rún với cái suy nghĩ rẻ tiền của anh . Và tôi , dừơng như tôi đang khinh bỉ anh .

Tôi mệt và cảm thấy đau ê ẩm cả người . Chắc hẳn rằng anh và tôi đã dùng hết sức lực để đẩy nhau ra . Tôi nghĩ, nếu lúc nãy anh không buông tôi ra thì chắc hẳn sẽ có một trận cười ra trò giữa đám đông trong khán phòng ---- Tôi ngẫm lại .

1 là tôi sẽ la lên anh cưỡng hiếp sàm sỡ tôi .

2 là tôi sẽ gom hết bình sinh , sức lực để đá vào hạ bộ anh một phát cho tởn .

Chợp mắt và ngủ thiếp đi . Ngày mai sẽ phải giải quyết hậu quả của việc hôm nay --- Tôi nghĩ.

( Còn Tiếp )

Comments


Featured Posts
Recent Posts
Archive
Search By Tags
Follow Us
  • Facebook Basic Square
  • Twitter Basic Square
  • Google+ Basic Square
bottom of page